Hải ngồi trước bàn học, ánh mắt lơ đãng nhìn chồng sách tiếng Anh chất cao như núi. Đã bao lần cậu tự nhủ mình phải giỏi tiếng Anh, nhưng cứ mỗi lần mở sách ra, cậu lại cảm thấy choáng ngợp. Ngữ pháp rắc rối, từ vựng quá nhiều, phát âm thì khác hẳn tiếng Việt. Tiếng Anh đối với Hải giống như một ngọn núi cao, mà cậu thì vẫn đang loay hoay dưới chân núi, chưa tìm được đường leo lên.
BƯỚC ĐẦU ĐẦY KHÓ KHĂN
Mọi chuyện bắt đầu từ năm nhất đại học, khi Hải nhận ra rằng tiếng Anh không chỉ là một môn học bắt buộc mà còn là chiếc chìa khóa mở ra vô số cơ hội. Nhưng làm sao để học khi mà mỗi lần nghe người bản xứ nói chuyện, cậu chỉ thấy một tràng âm thanh lộn xộn? Cậu đã từng thử học từ vựng (vocabulary) bằng cách ghi nhớ từng từ một, nhưng khi đọc một đoạn văn, cậu vẫn chẳng hiểu gì. Cậu cũng đã cố gắng luyện phát âm (pronunciation) nhưng cứ phát âm xong là bạn bè lại cười vì nghe như… tiếng ngoài hành tinh.
Thế rồi, Hải quyết định thay đổi cách tiếp cận. Cậu bắt đầu với nghe thụ động (passive listening) – mở podcast tiếng Anh mỗi ngày ngay cả khi không hiểu gì. Ban đầu, tai cậu chỉ nghe thấy một loạt âm thanh hỗn loạn, nhưng dần dần, cậu nhận ra một số từ quen thuộc. Bộ não (brain) của cậu đang dần thích nghi với thứ ngôn ngữ mới này.
VƯỢT QUA NỖI SỢ NÓI
Một trong những trở ngại lớn nhất của Hải là nói (speaking). Cậu luôn lo lắng rằng mình sẽ mắc lỗi, rằng người khác sẽ cười chê. Nhưng rồi, cậu nhớ đến một câu nói: “Bạn không thể bơi nếu không xuống nước.” (You can’t swim if you don’t get into the water.)
Vậy là Hải quyết định hành động. Cậu tham gia một câu lạc bộ tiếng Anh (English club). Lần đầu tiên đứng lên giới thiệu bản thân, cậu lắp bắp, tim đập thình thịch, mặt đỏ bừng. Nhưng thay vì cười nhạo, mọi người vỗ tay động viên. Từ đó, Hải nhận ra rằng mắc lỗi không đáng sợ bằng việc không dám nói. Dần dần, cậu tự tin hơn, phát âm cũng rõ ràng hơn. Cậu cũng học cách sử dụng ngữ điệu (intonation) và trọng âm (stress) để câu nói trở nên tự nhiên hơn.
KHÁM PHÁ BÍ QUYẾT HỌC HIỆU QUẢ
Hải bắt đầu thử nghiệm nhiều phương pháp học khác nhau. Thay vì học từ riêng lẻ, cậu học cụm từ (collocations) và thành ngữ (idioms) để giao tiếp tự nhiên hơn. Ví dụ, thay vì học từ “make” và “decision” riêng lẻ, cậu học luôn cụm “make a decision” (đưa ra quyết định).
Về kỹ năng đọc, cậu không còn cố dịch từng từ nữa mà tập đoán nghĩa dựa trên ngữ cảnh (context). Đọc báo, truyện ngắn bằng tiếng Anh trở thành thói quen hằng ngày của cậu. Khi luyện viết, cậu nhận ra rằng cấu trúc câu trong tiếng Anh rất khác tiếng Việt, vì thế cậu tập trung vào cấu trúc câu (sentence structure) và cách sử dụng liên từ (linking words) để bài viết mạch lạc hơn.
BƯỚC ĐỘT PHÁ – NGHĨ BẰNG TIẾNG ANH
Sau một thời gian kiên trì, Hải nhận ra một thay đổi lớn: cậu bắt đầu nghĩ bằng tiếng Anh (thinking in English). Thay vì dịch từ tiếng Việt sang tiếng Anh trong đầu, cậu phản xạ trực tiếp bằng tiếng Anh. Điều này giúp cậu nói tự nhiên hơn, không còn mất thời gian lắp ghép câu chữ.
Một ngày nọ, khi đang đi trên đường, cậu chợt nhận ra rằng mình đang tự nói thầm bằng tiếng Anh: “I need to buy some groceries. Maybe I should go to the supermarket.” Đây là khoảnh khắc Hải hiểu rằng mình đã thực sự tiến bộ.
THÀNH QUẢ NGỌT NGÀO
Nhờ sự kiên trì, Hải đã đạt điểm cao trong bài thi IELTS và trúng tuyển vào một chương trình trao đổi sinh viên quốc tế. Ngày cậu đứng trên đất nước mới, giao tiếp tự tin với bạn bè từ khắp nơi trên thế giới, cậu nhận ra rằng mọi nỗ lực của mình đều xứng đáng.
Từ một chàng trai từng sợ tiếng Anh, Hải đã biến nó thành một phần của cuộc sống. Và cậu hiểu rằng, học tiếng Anh không phải là một cuộc đua, mà là một hành trình – một hành trình mà ai cũng có thể chinh phục nếu kiên trì.
Hành trình của Hải có làm bạn nhớ đến chính mình? Nếu bạn cũng đang vật lộn với tiếng Anh, hãy nhớ rằng, từng bước nhỏ sẽ tạo nên kết quả lớn. Hãy cứ tiếp tục, và một ngày nào đó, bạn sẽ nhìn lại và tự hào về chính mình!